CÂU CHUYỆN THƠ VĂN

0
48

Tháng 5.2011, trang web họ Phạm có đăng bài thơ “Làm việc họ” của Phạm Văn Dương. Ngày 1.1.2012, ông Dương nhận được một bức email có địa chỉ lạ, mở ra là một bức thư thật cảm động. Toàn văn bức thư như sau:

“Tướng Quân họ Phạm kính quý!
Chào Tướng Quân:

Tôi là Phạm Hữu Giắng thường gọi là Phạm Minh Giắng sinh năm 1950 thuộc dòng họ Phạm Hữu ở tỉnh Thái Bình. Bố tôi là Liệt sĩ Phạm Hữu Lan chiến sĩ Trung đoàn 42 hy sinh trong tận chiến đấu đánh đoàn xe quân sự của quân Pháp ngày 1/6/năm 1951. Mẹ tôi thuộc họ Phạm Như và đã qua đời khi tôi hai tuổi. Tôi bị nằm liệt từ năm 15 tuổi do bệnh thấp khớp. Qua hơn 45 nằm liệt kiên trì sống đến nay tôi được mọi người gọi là nhà thơ.  Nay anh Trần Thanh Tùng đến thăm và chỉ cho tôi vào trang web của HỌ PHẠM VIỆT NAM thật mừng khôn tả. Đọc một lượt thấy Họ Phạm mình chẳng thua kém họ nào. Mở trang văn thơ đọc được bài:

LÀM VIỆC HỌ

Lương tướng về hưu tạm đủ ăn.
Không làm thêm để tránh nhọc nhằn.
Lao tâm chẳng phải mưu lời lãi.
Khổ tứ không hề sợ khó khăn.
Lương tướng có, xin làm Lương Tướng.
Tiền văn không, tiếp bước Tiền Văn.
Chăm lo việc họ bao vất vả.
Gánh vác “tù và” chẳng băn khoăn.
Phạm Văn Dương
Tôi xin có bài hoạ gửi Tướng Quân

 

NHẬN HỌ
Nằm liệt trên giường có chút ăn
Thơ văn tọ tẹ dễ đâu nhằn
Xuất thần mở tứ như thừa lãi
Rối dạ vào câu tựa lỗ nhăn
Chân tướng cha sinh hình thiện tướng
Mặt văn mẹ đẻ nét nhân văn
Góc nhà cố thủ thôi đành vậy
Nhận họ tâm hồn chẳng cách ngăn.

Phạm Hữu Giắng tức Phạm Minh Giắng
Trung tâm Bảo trợ xã hội Vũ Thư tỉnh Thái Bình
Đt:0987736365
Email: phamigia@gmail.com ”

Ngay hôm đó, ông Dương gửi lại ông Giắng bức thư như sau:

“Gửi anh Phạm Minh Giắng.
Tôi là Phạm Văn Dương, sinh năm 1945, là Phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký Hội đồng Toàn quốc họ Phạm Việt Nam. Tôi rất cảm động nhận được bức thư kèm theo bài thơ ” Nhận họ” của anh như một món quà mừng năm mới.
Cảm kích trước một người cùng họ tuy có hoàn cảnh không may mắn nhưng có tâm hồn thật đẹp, tôi xin gửi bài thơ “Tình ho”, hoạ lại bài thơ “Nhận họ ” của anh như một món quà làm quen. Hy vọng rằng chúng ta còn gặp nhau nhiều.

TÌNH HỌ
Cuộc sống chỉ đâu mặc với ăn.
Vượt lên số phận lắm nhọc nhằn.
Làm thơ, chữ nghĩa hơn lời lãi.
Đọc sách, tâm hồn vượt khó khăn.
Yếu vẫn chẳng suy, hình dũng tướng.
Tàn mà không phế, nét nhân văn.
Một giọt máu đào hơm ao nước.
Tình họ bao đời chẳng cách ngăn.
Phạm Văn Dương”

Chia sẻ
Bài trướcVấn Tổ tầm tông
Bài tiếp theoParis buồn

Leave a Reply