Mai Khoa với tập thơ Thu Hà Nội

0
88

Thu Ha Noi CT

NVTPHCM- Sáu mươi ba bài thơ trong Thu Hà Nội chất chứa bao cảm xúc, bao niềm thương mến từ tâm hồn nhạy cảm, từ trái tha thiết yêu thương, từ giọng thơ lúc thì thầm thủ thỉ, lúc ào ạt mạnh mẽ, để rồi ta cảm nhận được một phần hồn, một phần đời của chị.

Cầm tập thơ Thu Hà Nội của Mai Khoa trên tay, tôi vừa vui mừng vừa xúc động. Hà Nội, nơi chị được sinh ra và lớn lên, được sống trong một giai đoạn lịch sử hào hùng của dân tộc đã tạo cảm hứng cho Mai Khoa viết được những bài thơ rất hay, rất đẹp. Tôi biết rằng, Mai Khoa đã ấp ủ rất lâu niềm khát khao được thể hiện những tình cảm của mình với Hà Nội thân thương. Chị đã thai nghén, trăn trở với niềm say mê đó, như thai nghén đứa con đầu. Rồi tập thơ Thu Hà Nội ra đời trong niềm vui vỡ òa của riêng chị cũng như niềm vui chung của tất cả bạn bè, độc giả, những người quý mến và ngưỡng mộ chị.
Xa Hà Nội từ khi còn rất trẻ, năm 16 tuổi, sau 35 năm xa cách, dù cũng có lúc được đi về, nhưng lúc nào chị cũng giữ vẹn một ân tình cùng Hà Nội:
Hà Nội thu ! Ngỡ một giấc chiêm bao ,
Cả một đời xếp từng trang ký ức ,
Ngày chia tay , nắng mùa thu vàng rực ,
Nhuộm môi hồng con gài tuổi mười lăm .
(
Hà Nội thu tròn vẹn một ân tình)
Nhớ Hà Nội, chị nhớ khôn nguôi từng con đường, từng ngõ phố :
Em vẫn nhớ Hà Nội có anh
Ngày rét mướt phố đông lạnh giá,
Con đường Tràng Thi, Hàng Bài, phố Huế
Hàng cây xanh xao gầy sớm mờ sương
                    (Nhớ về Hà Nội )
Về một thời áo trắng thơ ngây :
Ta chưa xa Hà Nội đắm say
Bởi trong lòng gói thật nhiều kỷ niệm
Xin cất giữ làm hành trang mầu nhiệm
Cho ta hoài lưu luyến tuổi thần tiên .
                     (Thời áo trắng )
Và nhưng rung động đầu đời rất thánh thiện của cô gái Hà Nội :
Hoa lộc vừng với tháng ngày chờ đợi
Góc phố quen líu ríu bước chân son
Nén nhang thắp trước đền Ngọc Sơn
Lời cầu nguyện thẹn đỏ vầng nhật nguyệt .
                             (Hoa Lộc vừng )
Luôn quay quắt mong được một ngày quay về chốn thân thương cũ :
Để ngày về không còn xa thăm thẳm .
Đất Thăng Long nuôi lớn tuổi thơ tôi
Ngày trở về lời ru giữa vành nôi
Ngày mẹ sinh ra ta giữa Hà thành gió rét .
                           (Hà Nội lời ru )
Chị yêu Hà Nội như yêu một người tình :
Tháng mười hai em về , ơi Hà Nội!
Chàng vẫn đẹp như xưa – ngàn năm tuổi .
                            (Gửi người Hà Nội )
Mắc nợ NGƯỜI TÌNH TRĂM NĂM HÀ NỘI.
Lại hẹn kiếp sau khi được quay về.
                                    (Người Hà Nội )
Và Hà Nội cũng buồn khi vắng chị :
Hà Nội buồn khi phố chẳng còn em
Hàng cau đứng lặng thinh chiều thứ bảy
                                           (Lặng Lẽ )
Hoa Quỳnh
đừng có
thức đêm.
Bạc đầu
cánh trắng
bên thềm đợi trăng.
Một năm
mười mấy đêm rằm
Bao lần trở dạ
hương thầm đợi nhau.
             (Giá như)
Khó có thể nói hết cái hay, cái đẹp, sự mênh mang thương nhớ, nỗi day dứt chờ mong và tình yêu vời vợi của Mai Khoa dành cho Hà Nội trong một bài viết ngắn. Sáu mươi ba bài thơ trong Thu Hà Nội chất chứa bao cảm xúc, bao niềm thương mến từ tâm hồn nhạy cảm, từ trái tha thiết yêu thương, từ giọng thơ lúc thì thầm thủ thỉ, lúc ào ạt mạnh mẽ, để rồi ta cảm nhận được một phần hồn, một phần đời của chị .
Xin chúc mừng và xin được chia sẻ niềm vui cùng Mai Khoa. Chờ đợi sự ra đời những tập thơ tiếp theo của chị .

MINH HIẾU

http://nhavantphcm.com.vn/the-gioi-sach/mai-khoa-voi-tap-tho-thu-ha-noi.html

Leave a Reply