Người cửa hàng trưởng 13 năm đi đòi danh dự

0
44
|

Đang là cửa hàng trưởng, ông Bình bỗng mất tất cả khi bị khép tội tham ô, sử dụng trái phép tài sản. Được minh oan, 13 năm liền ông gửi đơn nhiều nơi để nhờ can thiệp bồi thường danh dự, kinh tế.

Trong căn nhà 12m2 trên phố Nguyễn Hữu Huân, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội, vợ chồng ông Phạm Đức Bình (58 tuổi), người 14 năm trước bị TAND Hà Nội tuyên phạt 30 tháng tù vì tội Tham ô, Sử dụng trái phép tài sản xã hội chủ nghĩa, sống chật chội cùng với ba người con gái.

binh-8760-1394905120.jpg

Người bị kết án oan Phạm Đức Bình. Ảnh: Việt Dũng.

Giọng điềm đạm, ông Bình kể, công tác tại Công ty thi công cơ giới và xây lắp từ năm 1973, đến năm 1992 ông được bổ nhiệm làm cửa hàng trưởng dịch vụ tổng hợp và tiêu thụ sản phẩm. Năm 1997, ông bị vỡ bàng quang trong một tai nạn giao thông và phải nằm điều trị 3 tháng.  Trở về, cửa hàng do ông quản lý bỗng dưng bị đình chỉ hoạt động với lý do kinh doanh không hiệu quả.

“Sau đó, công ty thanh tra, kết luận tôi chiếm đoạt 30 triệu đồng và làm thất thoát gần 180 triệu”, ông Bình kể. Năm 2000, ông bị truy tố và đưa ra xét xử. Một năm sau, xem xét lại bản án, TAND tối cao tại Hà Nội tuyên ông vô tội, song với cương vị cửa hàng trưởng, ông vẫn phải trả số tiền thất thoát do khách mua hàng chưa thanh toán.

Nhớ lại giai đoạn khó khăn hơn 20 năm trước, ông cho biết đã phải bán căn nhà ở Cầu Bươu, sau đó trích một phần đầu tư vào cửa hàng và phần còn lại mua căn hộ trả góp ở Thanh Trì. “Việc bất ngờ đình chỉ hoạt động cửa hàng khiến tôi và nhiều cán bộ khác lao đao. Hàng hoá bán chịu cho khách hàng không thu lại được vốn”, ông Bình cho biết. Khi đó, ông đã phải nhượng lại căn hộ cho người khác để lấy tiền trả cho công ty.

Trong thời gian dài, từ ngày được tuyên vô tội, ông dắt díu vợ và ba con gái đi thuê trọ nhiều nơi. Mọi chi phí sinh hoạt của gia đình đều do vợ lo toan vì ông không có việc làm. Đến khi không còn khả năng thuê trọ, bố mẹ vợ của ông mới cho các cháu về căn phòng 12m2 trên phố Nguyễn Hữu Huân sống cùng. “Hàng ngày tôi đi làm lặt vặt vì sức khoẻ đã yếu nhiều, trưa về ăn cơm với vợ con ở nhà ngoại, tối lại ra bãi Phúc Tân ngủ trọ”, ông Bình kể. Đến khi bố mẹ vợ mất, ông mới có cơ hội được sống cùng nhà với vợ con.

Vật vã mưu sinh, chống chọi với bệnh tật, song ông Bình không nguôi ý định gửi đơn khiếu nại tới các cơ quan chức năng để được bồi thường danh dự, nhân phẩm và thiệt hại kinh tế. Trong một lá đơn gửi TAND Tối cao và TAND Hà Nội gần một năm trước, ông Bình trình bày: “Do bị oan và mất hết tiền nên căn nhà tôi mua chưa trả hết tiền đã bị cưỡng chế, phải nhượng lại quyền mua bán cho người khác. Tôi mong được Công ty thi công cơ giới xây lắp bồi thường trị giá căn nhà đó do việc khởi kiện sai trái”.

Trong đơn khiếu nại đề ngày 9/11/2005, gửi tới Tổng công ty xây dựng Hà Nội, ông Bình trình bày: “Sau khi được khẳng định vô tội, từ đó tới nay tôi bị mất việc làm, thu nhập, phải ra đường với hai bàn tay trắng…”.

13 năm sau khi được tuyên vô tội, ông Bình đã gửi hàng trăm lá đơn nhưng chưa nhận bất cứ lời xin lỗi hay bồi thường nào. “Ngày 13/3 vừa qua, TAND Hà Nội có thông báo với tôi sẽ tổ chức buổi xin lỗi nhưng rồi hoãn không cho biết lý do”, ông Bình cho biết. Ông cho rằng, toà Hà Nội và Công ty thi công cơ giới và xây lắp cần phải bồi thường danh dự, nhân phẩm và thiệt hại kinh tế của ông.

Việt Dũng

 

Leave a Reply