PHỐ CHEN LÀNG

0
60
Lời BBT: Để kinh tế phát triển, đời sống cải thiện hơn xưa, viêc công nghiệp hóa là một
quá trình hầu như bắt buộc không thể thiếu. Mà đã công nghiệp hóa thì không thể tránh
khỏi hiện tượng đô thị hóa đi kèm. Ở đời cái gì cũng có 2 mặt giống như đồng tiền vậy. 
Riêng ở Việt Nam ta đã chứng kiến nhiều hệ quả tiêu cực cho quá trình công nghiệp hóa,
đô thị hóa…Việc một vùng quê yên ả một ngày nào đó bỗng biến mất, thay vào đó là một khu
đô thị mới…Ngoài những niềm vui, ta thấy có nhiều hoài niệm, tiêc nuối…Đó cũng là
tâm trạng của một fan Facebook là người con họ Phạm Kinh Bắc
(https://www.facebook.com/kiemnhungkhoa.pham) mà BBT xin giới thiệu dưới đây.
Làng tôi xưa là ấp Long Châu, hương Diên Uẩn, châu Cổ Pháp, Lộ Bắc Giang. Loáng cái.
Nay là phố Dương Lôi, phường Tân Hồng, thị xã Từ Sơn. Oai hề!
Mụ mị, hâm hấp thế nào tôi cứ tiếc lũy tre xanh, tiếc dòng Tương Giang (Trương Chi, Mị Nương)… . Giờ. Người ta chặt tiệt, lấp ráo, lấp tuốt. Cau vua, lớn tướng, chở về ầm ầm, dựng lên, thế chỗ cho tre; ngói ốplam xanh đỏ, tím vàng mọc lên như nấm…Buồn, vui lẫn lộn, Vậy có thơ rằng:Phố chen làng

Ở đâu làng cũ, người năm cũ?
Ta hoá ngẩn ngơ lạc lối về
Đâu bóng tre xanh trùm ngõ nhỏ?
Khói đồng Công – nghiệp quẩn vào quê

Chợt nhớ nôn nao ngọn lửa hồng
Bát cơm mẹ thổi ấm mùa đông
Khói rơm năm trước theo người trước
Giờ bếp ga xanh…đến lạnh lùng…

I ỉ… lầu cao nhạc nỉ non
Ầu ơ!…cánh võng mất hay còn?
Liêu xiêu bóng gậy men chiều vắng
Thấp thỏm bên đường mong cháu con…

Giật mình vun vút bánh xe lăn
Em gái tóc vàng đuôi mắt xanh
Váy lửng…lửng lơ…chiều sắp cạn
Hồn quê nhập nhoạng…phố chen làng!?

May quá, còn giữ lại được mấy cảnh xưa tre, nước xanh ngan ngát, mươn mướt, thương nhớ nao lòng:


Leave a Reply