Thơ PHẠM THỊ CÚC VÀNG

0
18

 

KHUYẾT CHỦ TỪ

Luống cuống
đặt trái tim lên chiếc đu bay
bay bổng
mảng trời xanh hồng
mở rộng

tự nhủ
chút xao lòng thơm men lãng mạn
cuộc sống thi vị
chắp mơ
lời thơ gọt giũa
kỹ càng

âm thầm
đón nhận sự mới mẻ
rựng màu
cánh môi nứt khô vết son
tango chìm đắm
bạn tình

ngắm nhìn
sương mai âu yếm ngàn hoa
giọt trinh trắng choàng bờ cánh mịn
dấu chân chim mờ dần đôi khóe
Mắt vui!

chúc mừng
trái tim can đảm
bổng bay

lơ lửng
hồng xanh sắc mây

Tôi!

 

 

HÓA NGỌC 

Hấp hem tia nắng
yếu ớt ngoài song
lấy gì soi tỏ
nghiệt đời bòng bong?

nghiệt đời? Nào mong!
cằn khô chiếc lá
gió luôn xô đẩy
rơi vào mênh mông

nghiệt đời – hạt cát
ẩn trong thân trai
chờ ngày hóa ngọc
giấc mơ thoát thai.

 

 

SAO ĐÊM

Tiếng
sắc
nhọn
va vào đêm
vờn tim mềm nhũn

bóng tối ngoăng ngoẳng
kéo lê rừng nhớ
thơ thảng thốt
bật tung khóe mi

nốt đêm nhộn nhạo
tuôn trắng giấc
bám vai mỏng dính
nặng chốn phù sinh

tiếng va chạm
vút cao
hối hả
ngàn mảnh pha lê
sắc
nhọn
cứa vào tim
tan nát

tiếng
sao đêm.

 

MUỘN PHIỀN XANH

 

Nhạt nhòa tình đầu
đau đáu tình sau
còn dòng lệ cuối
xót xa cho nhau

ngỡ tình chắp cánh
bay trong trời mơ
con tim giá lạnh
mù khơi ai ngờ

một ngày chợt nắng
một ngày chợt mưa
thất thường chiều xưa
tìm vào trống vắng

hàng cây thinh lặng
bóng quên xôn xao
mây tận trời cao
chẳng buồn tạo dáng

màu gì ơi buồn?
với em – màu xanh
buồn cứ quẩn quanh
cho em phiền muộn.

 

PHẠM THỊ CÚC VÀNG

Leave a Reply