Chùm thơ “Em gái ơi!” của PGS.TS Phạm Đạo

0
67

Phạm Đạo:- Em gái tôi, TS Ngữ văn mất tại Nam Úc ngày 11/5/2013, Hỏa táng tại bên đó đến hôm nay mới mang tro về an táng tại quê nhà. Tôi đã viết 2 bài thơ một bài trước khi cô ấy mất, tôi đã gửi sang Úc cô ấy đã được đọc. Còn bài sau tôi viết khi tôi nhận được tin cô ấy đã mất. Trong tập thơ “Khéo dư nước mắt” Nhiều bài thơ nghẹn ngào tiếng khóc Khóc cha, khóc chồng, khóc bạn, khóc con Em còn khóc cho nhiều số phận trái ngang

Chùm thơ “Em gái ơi!” của Phạm Đạo

Chùm thơ “Em gái ơi!” của Phạm Đạo

Thông tin liên hệ:
Tác giả Phạm Đạo
Họ và tên: PGS.TS. Phạm Văn Đạo (tức Phạm Đạo)
Sinh ngày 28.4.1940 (21.3 Canh Thìn)
Người làng He nay là Xuân Bến, phường Phúc Thắng, Tx. Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc.
Địa chỉ hiên nay: TP. HCM
ĐT: 0913200158
Email: phamdao1940@gmail.com
_____

                                                              11 Phạm Đạo

VĨNH BIỆT NHỮNG BÀI THƠ
TRÀN NƯỚC MẮT

Trong tập thơ “Khéo dư nước mắt”
Nhiều bài thơ nghẹn ngào tiếng khóc
Khóc cha, khóc chồng, khóc bạn, khóc con
Em còn khóc cho nhiều số phận trái ngang
Những nhân vật của em hay nhà văn khác
Những bài thơ tràn đầy nước mắt
Về những phận người xưa và nay!

Cuộc đời em thật lắm nỗi đắng cay
Tưởng cuối đời được đôi phần thanh thản
Có ngờ đâu căn bệnh ngặt nghèo thế kỷ
Em đớn đau
(*) chia tay mọi người
Số phận em phải thác ở cuối trời
Không được thấy bầu trời quê hương lần cuối

Mãi mãi xa em, đôi dòng viết vội
Nước mắt lưng chòng cố nén vào trong
Hôm nay anh đặt di cốt của em
Xuống mảnh đất quê hương
Để em về bên bố mẹ

Những bài thơ đầy nhân văn như thế
Là những bông hoa trên ngôi mộ này
Anh tin rằng những thế kỷ sau
Sẽ bớt đi những dòng thơ xé ruột, thương đau

Vĩnh biệt em!
Vĩnh biệt những bài thơ tràn nước mắt!

Hà nội, 15/4/2013
Phạm Đạo
———–
(*)Trong những ngày cuối cùng vẫn gắng gượng gọi điện cho người than và bè bạn
(Bệnh ung thư thường tỉnh đến phút cuối)

EM GÁI ƠI!

Cái điều biết trước nay đã đến
Vẫn thấy bang hoàng, bàng hoàng!
Không cầm được nước mắt
Chiều qua em đã ra đi
(1)

Bỏ lại nỗi nhọc nhằn vất vả
Bỏ lại những tình người, tình thơ
Để lại nỗi đau cho gia đình
Để lại nỗi tiếc thương cho bè bạn

Nhìn lại bức di ảnh của em
Em nằm đó như đang ngủ
Đang mơ màng thoát khỏi trần gian
Riêng đối với em đúng là bể khổ
Khóc cha, khóc chồng, khóc bạn, khóc con

Cuộc đời em nhiều nước mắt hơn
Đã sống như một người chân chính
Dám đấu tranh không sợ thiệt đến mình
“Nhất tự – nhất lệ”
(2) mãi trường tồn
Bởi cuộc đời này còn lắm trái ngang!

Đâu đớn thay em mất ở xứ người
Chỉ gửi nắm tro tàn về quê mẹ
Hết hỏi trời cao, đến hỏi đất dầy
Trên thế gian này
Còn bao người phận bạc như em?!

Em gái ơi!
Thế là anh mất em!

5h00 ngày 12/5/2013.
Phạm Đạo
Phạm Đạo   
phamdao1940@gmail.com
© Tác giả giữ bản quyền.
Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi ngày 05.6.2013
Xin Vui Lòng Ghi Rõ nguồn VanDanViet.Net Khi Trích Đăng Lại.

Leave a Reply