THƠ GỬI ANH TRAI LÀ LIỆT SĨ

0
32
Chúng tôi xin giới thiệu bài thơ gửi Hương hồn anh trai là liệt sĩ được 1 người con họ Phạm đăng trên Facebook. Quý độc giả nếu có thông tin liên quan đến việc hy sinh của anh Phang thì xin gửi về BBT theo địa chỉ nhuepham@gmail.com . Xin chân thành cám ơn./.
Kính thưa hương linh các liệt sĩ hy sinh ngày 19/4/1972 tại Đăkpet, Kon Tum. Hôm nay nhân ngày giỗ của các anh (mồng 6 tháng 3 âm lịch). Là em trai của LS Phạm Đức Phang, em xin kính cẩn, nghiêng mình thắp nén tâm nhang tưởng nhớ các anh. Cầu chúc cho linh hồn các anh được siêu thoát.
Xin được gửi tới hương hồn anh trai vài lời nhắn gửi:
——————————
Hỡi hương hồn anh trai yêu quý!
Em là Vang “bé tí” ngày xưa.
Anh thương yêu vẫn cứ trêu đùa.
Em hờn dỗi, anh đền cho chiếc kẹo.
Biết anh quý yêu, em càng nhõng nhẽo.
Ăn vạ, khóc nhè để anh dẫn đi chơi.
Hình dáng anh, em ghi nhớ suốt đời.
Gầy guộc, xanh xao vì ngày nào cũng đói.
Đất quê mình quanh năm trồng cói,
Lũ lụt, mùa màng thất bát liên miên.
Mẹ sợ anh đi học tốn tiền,
Khuyên anh bỏ, anh khóc và năn nỉ:
“Hứa với mẹ sẽ học hành chăm chỉ,
Áo rách con dùng, củ chuối con ăn.
Mai sau con sẽ đỡ đần,
Để cùng mẹ, nuôi em con khôn lớn”.
Sớm tối cám rau, mẹ nuôi gà, nuôi lợn.
Đóng góp đủ đầy nghĩa vụ công dân.
Một đời cặm cụi tảo tần,
Mẹ dành hết tình thương cho hai đứa.
Tình mẫu tử dạt dào chan chứa.
Tóc bạc lưng còng, nước mắt chảy xuôi.
Mong cho con khôn lớn nên người.
Vất vả, khó khăn một đời mẹ gánh.
Nắng nóng mùa hè hay đêm đông giá lạnh,
Mẹ vẫn một mình dậy sớm, thức khuya.
Cha đi công tác, thỉnh thoảng mới về.
Đời mẹ gắn với đồng quê, xóm làng.
Đời anh sách bút dở dang.
Nghe lời Đảng gọi sẵn sàng tòng quân.
Anh rằng: Tổ quốc đang cần,
Thanh niên thì phải bước chân lên đường.
Tiến tuyến đang gọi hậu phương.
Cuộc đời người lính chiến trường xông pha.
Từ đó tạm biệt quê nhà,
Anh đi, đi mãi mẹ cha mong chờ.
Anh đi tạm biệt em thơ.
Ngày ngày em vẫn ngóng chờ tin anh.
Cầu mong đón được tin lành.
Ngày mai kết thúc chiến tranh anh về.
Bỗng đâu tin dữ tái tê:
Giấy báo gửi về, anh đã hy sinh.
Bao đêm mẹ khóc một mình.
Thắp hương mẹ gọi vong linh anh về.
Mong anh thoát khỏi cõi mê,
Siêu thoát đi về nơi ánh hào quang.
Đường đi đến chốn thiên đàng,
Thế âm Bồ Tát, Phật đang đón chờ.
Bao ngày ra ngẩn vào ngơ,
Nhìn lên ban thờ mẹ lại gọi anh.
Ngày đất nước hết chiến tranh.
Bao gia đình đón người thân trở về đoàn tụ.
Gia đình mình mãi mãi chẳng thấy anh.
Mẹ kính yêu tóc ngày thêm bạc trắng.
Biết mất anh rồi nhưng mãi nhắc tên anh.
Trước lúc lâm chung mẹ vẫn còn dặn lại:
Phải đón anh về chôn cất ở quê hương.
Bao năm em vẫn hỏi đường,
Hỏi đồng đội về nơi anh ngã xuống.
Anh nằm đâu? rừng sâu hay bờ ruộng?
Mộ chí đâu rồi, đã quy tập hay chưa?
Bốn mươi năm đã dư thừa,
Em luôn tâm nguyện sẽ đưa anh về.
Anh ơi! Lập Lễ là quê.
Khôn thiêng báo mộng để về đi anh .
Kính thưa hương linh các liệt sĩ hy sinh ngày 19/4/1972 tại Đăkpet, Kon Tum. Hôm nay nhân ngày giỗ của các anh (mồng 6 tháng 3 âm lịch). Là em trai của LS Phạm Đức Phang, em xin kính cẩn, nghiêng mình thắp nén tâm nhang tưởng nhớ các anh. Cầu chúc cho linh hồn các anh được siêu thoát.<br />
Xin được gửi tới hương hồn anh trai vài lời nhắn gửi:<br />
--------------------------------<br />
Hỡi hương hồn anh trai yêu quý!<br />
Em là Vang “bé tí” ngày xưa.<br />
Anh thương yêu vẫn cứ trêu đùa.<br />
Em hờn dỗi, anh đền cho chiếc kẹo.<br />
Biết anh quý yêu, em càng nhõng nhẽo.<br />
Ăn vạ, khóc nhè để anh dẫn đi chơi.<br />
Hình dáng anh, em ghi nhớ suốt đời.<br />
Gầy guộc, xanh xao vì ngày nào cũng đói.<br />
Đất quê mình quanh năm trồng cói,<br />
Lũ lụt, mùa màng thất bát liên miên.<br />
Mẹ sợ anh đi học tốn tiền,<br />
Khuyên anh bỏ, anh khóc và năn nỉ:<br />
“Hứa với mẹ sẽ học hành chăm chỉ,<br />
Áo rách con dùng, củ chuối con ăn.<br />
Mai sau con sẽ đỡ đần,<br />
Để cùng mẹ, nuôi em con khôn lớn”.<br />
Sớm tối cám rau, mẹ nuôi gà, nuôi lợn.<br />
Đóng góp đủ đầy nghĩa vụ công dân.<br />
Một đời cặm cụi tảo tần,<br />
Mẹ dành hết tình thương cho hai đứa.<br />
Tình mẫu tử dạt dào chan chứa.<br />
Tóc bạc lưng còng, nước mắt chảy xuôi.<br />
Mong cho con khôn lớn nên người.<br />
Vất vả, khó khăn một đời mẹ gánh.<br />
Nắng nóng mùa hè hay đêm đông giá lạnh,<br />
Mẹ vẫn một mình dậy sớm, thức khuya.<br />
Cha đi công tác, thỉnh thoảng mới về.<br />
Đời mẹ gắn với đồng quê, xóm làng.<br />
Đời anh sách bút dở dang.<br />
Nghe lời Đảng gọi sẵn sàng tòng quân.<br />
Anh rằng: Tổ quốc đang cần,<br />
Thanh niên thì phải  bước chân lên đường.<br />
Tiến tuyến đang gọi hậu phương.<br />
Cuộc đời người lính chiến trường xông pha.<br />
Từ đó tạm biệt quê nhà,<br />
Anh đi, đi mãi mẹ cha mong chờ.<br />
Anh đi tạm biệt em thơ.<br />
Ngày ngày em vẫn ngóng chờ tin anh.<br />
Cầu mong đón được tin lành.<br />
Ngày mai kết thúc chiến tranh anh về.<br />
Bỗng đâu tin dữ tái tê:<br />
Giấy báo gửi về, anh đã hy sinh.<br />
Bao đêm mẹ khóc một mình.<br />
Thắp hương mẹ gọi vong linh anh về.<br />
Mong anh thoát khỏi cõi mê,<br />
Siêu thoát đi về nơi ánh hào quang.<br />
Đường đi đến chốn thiên đàng,<br />
Thế âm Bồ Tát, Phật đang đón chờ.<br />
Bao ngày ra ngẩn vào ngơ,<br />
Nhìn lên ban thờ mẹ lại gọi anh.<br />
Ngày đất nước hết chiến tranh.<br />
Bao gia đình đón người thân trở về đoàn tụ.<br />
Gia đình mình mãi mãi chẳng thấy anh.<br />
Mẹ kính yêu tóc ngày thêm bạc trắng.<br />
Biết mất anh rồi nhưng mãi nhắc tên anh.<br />
Trước lúc lâm chung mẹ vẫn còn dặn lại:<br />
Phải đón anh về chôn cất ở quê hương.<br />
Bao năm em vẫn hỏi đường,<br />
Hỏi đồng đội về nơi anh ngã xuống.<br />
Anh nằm đâu? rừng sâu hay bờ ruộng?<br />
Mộ chí đâu rồi, đã quy tập hay chưa?<br />
Bốn mươi năm đã dư thừa,<br />
Em luôn tâm nguyện sẽ đưa anh về.<br />
Anh ơi! Lập Lễ là quê.<br />
Khôn thiêng báo mộng để về đi anh .

Leave a Reply